Cô ta điên cuồng gọi cho Hạ Tranh, chỉ nhận lại một dòng tin ngắn lạnh lẽo:
“Bản ghi hình ở chuồng chó và chứng cứ giả mạo thương tật đã đủ đưa cô ra tòa án quân sự.”
Hạ Tranh cử người giám sát cô ta, tránh việc tiếp tục quấy rầy tôi.
Còn bản thân anh thì cứ ngồi mãi một mình, đối diện chiếc nhẫn cưới đẫm máu, lòng ngổn ngang.
Phải làm thế nào… mới có thể níu giữ người phụ nữ mà anh đã tự tay đẩy đi?
Chương 10
Hạ Tranh mang theo chiếc nhẫn cưới còn vương máu khô âm thầm quay lại Munich.
Lần này, anh không liều lĩnh xuất hiện trước mặt tôi, mà đi theo đường chính thức của học viện, nộp đơn xin tham gia hội thảo chiến thuật liên hợp với tư cách giảng viên đặc biệt.
Thân phận và kinh nghiệm của anh không ai có thể bắt bẻ, học viện tất nhiên phê duyệt.
Hôm diễn ra hội thảo, anh mặc lễ phục quân đội chỉnh tề, quân hàm trên vai sáng lấp lánh.
Trên bục giảng, anh diễn thuyết rành mạch nhưng ánh mắt không ngừng dừng lại nơi hàng ghế cuối – nơi tôi đang mặc quân phục học viên, cúi đầu ghi chép.
Tôi làm như không thấy anh, cứ như anh chỉ là một sĩ quan cấp cao xa lạ.
Sau buổi hội thảo, cuối cùng anh cũng chặn tôi lại nơi hành lang.
“Thẩm Từ.” Giọng anh mang theo chút khẩn cầu khó nhận ra, tay mở ra, trong lòng bàn tay là chiếc nhẫn quen thuộc. “Anh tìm thấy rồi.”
Tôi liếc nhìn nhẫn, ánh mắt phẳng lặng như nước chết: “Giáo quan Hạ, bài giảng hôm nay rất xuất sắc. Nếu không còn công vụ gì khác, tôi xin phép về trước.”
Cánh tay anh cứng đờ giữa không trung, niềm mong đợi trên mặt từng chút vỡ vụn.
“Em rốt cuộc muốn thế nào mới chịu tha thứ cho anh?” Giọng anh khàn đặc. “Anh biết mình sai không thể tha thứ. Chuyện đứa bé… chuyện Lâm Vi… anh sẵn sàng làm mọi cách để bù đắp.”
“Bù đắp?” Tôi cuối cùng cũng ngẩng lên nhìn anh, ánh mắt chỉ còn sự xa cách lạnh nhạt. “Hạ Tranh, có những thứ mất rồi là mất mãi mãi. Đứa bé, và lòng tin cuối cùng tôi dành cho anh, đều đã không còn. Những việc anh làm bây giờ, không phải vì tôi, mà chỉ để anh cảm thấy dễ chịu hơn một chút.”
Mặt anh tái nhợt đi trong khoảnh khắc, giống như tôi vừa bóc trần điều anh không dám đối diện.
“Chiếc nhẫn đó anh cứ giữ lấy, hoặc vứt đi, tùy.” Tôi quay người bước đi. “Đơn ly hôn, luật sư của tôi sẽ tiếp tục xử lý. Nếu anh còn cố chấp không ký, vậy thì gặp nhau tại tòa án quân sự.”
“Em hận anh đến vậy sao?” Anh gần như gào lên, thu hút ánh nhìn của vài học viên còn chưa rời đi.
Tôi dừng bước nhưng không quay đầu: “Không, tôi không hận anh. Hận là khi còn tình cảm. Còn bây giờ, tôi chẳng còn cảm xúc gì với anh nữa. Đó mới là kết thúc thực sự giữa chúng ta.”
Nói xong, tôi thẳng lưng rời đi, không ngoái đầu lấy một lần.
Khoảnh khắc ấy, tôi biết, chút cố chấp cuối cùng với quá khứ trong lòng mình cũng đã tiêu tan.
Sau đó, tôi toàn tâm toàn ý dành cho việc học và huấn luyện.
Cố Trần Uyên với tư cách là chỉ huy điều phối diễn tập liên hợp, thỉnh thoảng chúng tôi có tiếp xúc công việc, nhưng anh luôn giữ khoảng cách chừng mực – tôn trọng và chuyên nghiệp.
Anh sẽ chia sẻ kinh nghiệm khi tôi xử lý xong một bài tập chiến thuật phức tạp, sẽ đưa tôi chai nước sau mỗi buổi huấn luyện cường độ cao, sẽ mời tôi ăn tối vào dịp lễ phương Tây – với tư cách một người bạn, để tôi không phải đơn độc.
Sự hiện diện của anh giống như cơn mưa nhỏ, thấm dần từng chút một, ấm áp mà không áp lực, kiên nhẫn mà không vượt giới hạn.
Anh hiểu tôi đang trải qua điều gì, nên chỉ lặng lẽ ở bên, cho tôi thời gian và không gian để thở.
Chính sự tôn trọng ấy, khiến tôi có cảm giác an toàn.
Bước ngoặt xảy ra vào một đêm muộn.
Tôi vừa hoàn thành diễn tập mô phỏng, mệt mỏi quay lại ký túc xá thì nhận được cuộc gọi của mẹ từ trong nước, giọng run rẩy:
Bệnh cũ của ba tái phát, tình trạng nguy cấp, cần gấp một loại thuốc đặc biệt chỉ có ở Đức để kịp phẫu thuật.
Khi ấy đã gần 1 giờ sáng, nhà thuốc đóng cửa hết, tôi quýnh lên đến mức tay chân luống cuống.
Không suy nghĩ nhiều, tôi gọi cho Cố Trần Uyên.
Anh không hỏi thêm nửa câu, chỉ nói đúng một câu: “Chờ anh.”
Hai mươi phút sau, anh xuất hiện trước cửa ký túc, người ướt đẫm hơi lạnh, trên tay là hộp thuốc cứu mạng.
Mãi sau này tôi mới biết, anh đã gọi khắp các mối quan hệ, nhờ đến cả quân y sứ quán để lấy được thuốc giữa đêm.
“Đừng lo, anh đã sắp xếp kênh chuyển nhanh qua ngoại giao, trời sáng là thuốc sẽ tới nơi.”
Giọng anh trầm ổn, giống như mỏ neo giữa bão tố, kéo tôi ra khỏi hỗn loạn.
Khoảnh khắc ấy, nhìn mái tóc rối vì gấp gáp, ánh mắt đầy lo lắng và chân thành của anh, bức tường băng nơi trái tim tôi rạn ra một vết đầu tiên.
Ca mổ của ba thành công, vượt qua nguy hiểm.
Từ đó, quan hệ giữa tôi và Cố Trần Uyên tự nhiên gần lại.
Chúng tôi trò chuyện như những người bạn, chia sẻ suy nghĩ và kinh nghiệm.
Tôi phát hiện ra, anh và tôi có nhiều giá trị tương đồng, đều đam mê quân nghiệp, đều hướng đến sự chính trực và chuyên nghiệp.
Ở bên anh, tôi thấy dễ chịu, không áp lực, không gò bó.
Nửa năm sau, tại lễ tổng kết diễn tập liên hợp, tôi nhận được bằng khen vì thành tích xuất sắc.
Trong buổi tiệc tối, Cố Trần Uyên nâng ly trước mặt tôi.
Dưới ánh đèn dịu, anh nhìn tôi, ánh mắt vừa ấm áp vừa chân thành:
“Thẩm Từ, anh biết có thể bây giờ em chưa sẵn sàng. Nhưng anh hy vọng em cho anh một cơ hội, để theo đuổi em – lần này với tư cách một người đàn ông.”
ĐỌC TIẾP: https://zhihutruyen.site/chuong/dem-tan-hon-khong-co-tinh-yeu/73/chuong-8
Bắt Gặp Chồng Cũ Cùng Tiểu Tam Trong Khách Sạn (đọc thử truyện)
📌 Đề xuất truyện hay có thể loại tương tự: Hiện Đại, Gia Đình, Drama,
Chồng đi công tác trở về, tôi cầm điện thoại của anh đặt một hộp ba con sâu.
Nhưng shipper lại gửi tin nhắn báo đã giao ở khu biệt thự.
“Anh trai dữ thật đấy! Hôm qua tôi cũng giao cho anh cả hộp, hôm nay lại đặt nữa!”
Tôi nghi hoặc mở đơn hàng ra, phát hiện chồng đã đổi địa chỉ mặc định từ lúc nào.
Tôi sững lại, ngay giây sau liền xông vào phòng tắm:
“Chồng, căn biệt thự ở ngoại ô, dạo này anh có về đó không?”
Tiếng nước dừng hẳn, anh khoác áo choàng tắm đi ra:
“Một người anh em mới từ nước ngoài về mượn ở tạm vài ngày, sao vậy?”
Tôi không trả lời, chỉ âm thầm ghi nhớ số điện thoại trong đơn.
…….
Trong đầu nhẩm đi nhẩm lại dãy số, nhớ đến lời shipper nói, tôi không cởi bộ đồ ngủ gợi cảm trên người, mà cố tình dùng cơ thể dụ dỗ, cọ sát vào người anh.
“Một tuần rồi chồng à, em muốn… anh…”
Tôi ngước mắt, giả vờ ánh mắt mê đắm vẽ vòng tròn trên ngực anh.
Nhưng anh lại mạnh mẽ đẩy tôi ra, thậm chí hất tôi va vào tường:
“Bảo bối, anh cũng muốn, nhưng anh làm việc cả tuần, thật sự rất mệt.”
Tôi không cam tâm, vẫn tiếp tục thử, ngồi hẳn lên đùi anh, bàn tay trượt xuống dưới bụng:
“Anh sẽ không ăn no ở ngoài rồi chứ?”
Anh hơi khựng lại, rồi bật cười: “Bé con ghen tuông đáng yêu quá! Ngoài em ra, anh còn muốn ai?”
“Vậy thì chúng ta…”
Thấy tôi chưa chịu dừng, anh dứt khoát đẩy tôi ra khỏi phòng tắm:
“Anh nói rồi, anh mệt, em đừng thế nữa có được không?”
Lời nói sắc lạnh như ném đá vào tim, khiến tôi run rẩy toàn thân.
Mấy năm bên nhau, anh chưa từng từ chối chuyện đó, cũng chưa bao giờ nổi giận.
Là anh thật sự mệt mỏi, hay… đã tìm được chỗ khác để giải tỏa?
Anh có lẽ nhận ra tôi khó chịu, lại vòng tay ôm tôi dỗ dành:
“Ngoan nào, em phải biết thông cảm cho anh. Nếu không, cuối cùng em lại trách anh làm em khó chịu.”
“Biết rồi.” Tôi bình thản đáp, “Em đói, ra cửa hàng tiện lợi mua chút đồ.”
Trong siêu thị nhỏ, tôi dựa vào số điện thoại kia tìm được một ID.
Đó là một cô gái làm nghề cắm hoa, trang cá nhân toàn ảnh hoa tươi.
Chỉ có phần ghim đầu trang là loạt “nhật ký tình yêu”.
Video mới nhất, cô nàng chu môi nũng nịu:
【Hừ, anh trai xấu xa, mới ở với em một tuần đã về nhà rồi! Nhưng em hiểu mà, anh kiếm tiền cũng là để nuôi em, hihi~】
Bàn tay vuốt tóc cô, tôi nhìn quá quen.
Ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, chỉ khác là chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út đã biến mất.
Tiếp tục kéo xuống, tất cả video đều lấy bối cảnh căn biệt thự ngoại ô.
Bài đăng sớm nhất là một năm trước, chỉ có tấm lưng của Tiêu Trì Xuyên.
【Hôm nay mình đã được gặp một nhân vật nổi tiếng trên kênh tài chính! Anh ấy còn khen mình trẻ, còn nói ngày nào cũng sẽ đến mua hoa của mình nữa, a a a!】
Tôi lạnh sống lưng nhìn video đó, chợt bừng tỉnh.
Đúng là có một khoảng thời gian, anh ngày nào cũng mang hoa về tặng tôi.
Lúc ấy, tôi còn trêu: “Sao dạo này anh lại sến súa thế?”
Anh ôm tôi vào lòng, ánh mắt đầy yêu thương:
“Vì anh nhìn thấy hoa liền nhớ đến em. Anh muốn đem mọi điều đẹp đẽ nhất trên đời tặng cho bảo bối của anh.”
Giờ nghĩ lại, chỉ thấy chua chát.
Phụ nữ trong hôn nhân có thể từng thoáng sợ hãi bị bỏ rơi.
Nhưng tôi chưa từng nghĩ, chồng mình lại có thể trên đường đi mua hoa cho tôi, rẽ ngang để yêu một người khác.
2
Cho đến khi hộp oden nguội hẳn, tôi mới xuống bãi đỗ xe ngầm.
Tôi lén gắn một chiếc bút ghi âm dưới gầm xe của Tiêu Trì Xuyên.
Khi về đến nhà, anh đã ngủ rồi.
Trước đây anh chưa bao giờ ngủ trước tôi, xem ra “công việc” của một tuần nay quả thật đã khiến anh kiệt sức.
Tôi vừa nằm xuống chưa bao lâu thì chuông điện thoại của anh bất ngờ vang lên.
Chỉ nửa giây, anh đã cúp máy.
“Vợ à, em… ngủ chưa?”
Tôi không đáp.
Anh khẽ ngồi dậy, cất giọng:
“Anh bạn anh uống say rồi, anh qua biệt thự kia xem thế nào.
Em ngoan ngoãn ngủ trước đi, chờ anh về.”
Tôi giả vờ mơ màng “ừm” một tiếng:
“Anh đi nhớ cẩn thận.”
Anh quay lại hôn trán tôi một cái, mặc quần áo rồi rời phòng.
Cửa lớn ngoài phòng vang lên tiếng đóng lại, tôi lập tức ngồi bật dậy, bật đèn.
Chẳng mấy chốc, tôi cũng tùy tiện mặc bộ đồ, xuống lầu bắt taxi.