“Không cần đâu.” Tôi lắc đầu. “Chị muốn làm lại từ con số không. Học một khóa nâng cao cho đàng hoàng.”
“Vậy cũng tốt.” Hoài An cười. “Miễn chị thấy vui.”
Tôi thật sự đăng ký một lớp chuyên sâu về thiết kế, lịch học cố định ba buổi mỗi tuần.
Phần lớn học viên đều trẻ hơn tôi vài tuổi, nhưng không ai tò mò về quá khứ của tôi. Trong không gian ấy, tôi chỉ là một người học trò bình thường.
Ngay khoảnh khắc đầu bút chì chạm xuống giấy, tôi bỗng cảm nhận được một sự yên ổn đã thất lạc từ rất lâu.
Thiết kế đòi hỏi sự sáng tạo, cá tính, phá bỏ khuôn khổ—những thứ từng bị cấm đoán tuyệt đối trong trại huấn luyện.
Nhưng bây giờ, tôi có thể vẽ bất cứ điều gì mình muốn.
Giảng viên xem bài của tôi, ánh mắt lộ rõ vẻ bất ngờ:
“Mạnh Uyển Ninh, em có năng lực thật sự. Đặc biệt là bộ này—rất mạnh.”
Cô chỉ vào loạt phác thảo tôi đặt tên “Phá Kén”: kim loại vỡ vụn, cấu trúc bị phá hủy rồi tái tạo, những đóa hoa kim loại vươn lên từ khe nứt.
“Em cảm ơn cô.”
“Em đã từng nghĩ đến việc mở xưởng riêng chưa? Nếu em muốn, cô có thể giới thiệu khách hàng.”
Lời nói đó khiến tôi bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc.
Tiền bồi thường sau ly hôn cộng với khoản tích lũy của tôi—đủ để bắt đầu một studio nhỏ.
Hoài An giúp tôi tìm mặt bằng, bố tôi lo thủ tục pháp lý, mẹ thì hào hứng trang trí từng góc.
Ba tháng sau, “Ninh · Design Studio” chính thức mở cửa.
Ngày khai trương, khách đến rất đông. Có bạn cũ, có người trong giới thiết kế tôi mới quen sau này.
Ngoài dự đoán của tôi, Cố Cẩn Thần cũng xuất hiện.
Anh gửi một lẵng hoa, đứng ngoài cửa rất lâu nhưng không bước vào.
“Chúc mừng em.” Anh nói.
“Cảm ơn.” Tôi đáp, giữ khoảng cách vừa đủ.
“Uyển Ninh, anh muốn—”
“Xin lỗi, bên trong còn khách.” Tôi khẽ gật đầu.
Khi tôi quay đi, anh gọi theo:
“Anh đã xem tác phẩm của em rồi. Rất đẹp. Em thật sự có tài.”
Tôi quay lại, nhìn anh:
“Cảm ơn. Nhưng nếu anh nhận ra điều đó sớm hơn… có lẽ mọi chuyện đã khác.”
Anh cười nhạt:
“Ừ… tiếc là đời không có chữ ‘nếu’.”
“Vậy thì cứ nhìn về phía trước.” Tôi nói nhẹ. “Chúng ta đều nên đi tiếp.”
Anh im lặng gật đầu, rồi rời đi.
Khách hàng đầu tiên của studio là một cô gái trẻ, muốn đặt một sợi dây chuyền để đánh dấu việc bước qua thất tình.
“Em muốn nó trông mỏng manh,” cô nói, “nhưng ẩn bên trong phải thật kiên cường.”
Tôi thiết kế cho cô một sợi dây mảnh, mặt dây là trái tim nứt vỡ, nơi vết nứt được khảm đá nhỏ—trông như giọt lệ, cũng như ánh sao.
“Gọi nó là Tái Sinh nhé?” cô đề nghị.
“Cái tên rất đẹp.”
Ngày nhận sản phẩm, cô đứng trước gương rất lâu, mắt đỏ lên.
“Cảm ơn chị… nó thật sự rất ý nghĩa.”
“Từng câu chuyện của người đeo mới là điều làm nó đẹp.” Tôi mỉm cười.
Khi cô rời đi, tôi nhìn ánh hoàng hôn tràn vào cửa sổ, bất chợt nhớ về những ngày rất xa—
Khi tôi và Cố Cẩn Thần từng ngồi trên ban công căn nhà thuê, tay trắng nhưng ngỡ rằng mình đang nắm cả thế giới.
Giờ đây, tôi có mọi thứ—chỉ không còn anh.
Nhưng tôi không hối tiếc.
Bởi chính việc mất anh đã giúp tôi tìm lại chính mình.
Điện thoại rung, là Hoài An:
“Chị ơi, tối về ăn cơm nhé? Mẹ làm sườn chua ngọt chị thích.”
“Ừ, chị xong việc sẽ về.”
Tôi cúp máy, quay lại bàn vẽ.
Bút chì lướt trên giấy, âm thanh dịu dàng đến lạ.
Tôi đang vẽ một con chim dang rộng cánh, bay về phía mặt trời ở rất xa.
Ở góc dưới, tôi ghi một dòng chữ nhỏ:
“Hoàng yến rồi cũng sẽ phá lồng, trở thành phượng hoàng của chính mình.”
Trời dần tối, nhưng ánh đèn trong studio vẫn sáng.
Ánh sáng ấy ấm áp.
Và lần này—là do chính tôi thắp lên.
(HẾT)