Skip to main content

Tôi hít sâu, nhẹ tay đẩy cửa ra.

Ngụy Chiêu không nằm trên giường, mà đang đứng trước cửa sổ, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài, chắc hẳn là đã thấy tôi bước vào biệt thự từ khung cửa ấy.

“Em đến rồi à?”

Chưa đợi anh quay người lại, tôi đã lao đến ôm chầm lấy anh từ phía sau, vòng tay siết chặt lấy eo anh.

Cơ thể anh hơi cứng đờ, cúi đầu xuống, bàn tay lớn của anh phủ lên mu bàn tay tôi đang ôm lấy anh, khẽ run rẩy.

Tôi nghe thấy tiếng nức nghẹn khe khẽ, anh đang khóc.

Tôi xoay người anh lại, liền thấy một Ngụy Chiêu nước mắt lăn dài.

Nỗi xót xa và tủi hờn dâng trào trong tôi.

Tôi đưa tay nhẹ nhàng vuốt má anh, kiễng chân hôn khẽ lên môi anh.

Trước đây tôi từng nghĩ mình không xứng với anh, rằng mối tình đơn phương ấy có thể chôn chặt đến chết.

Nhưng giờ phút này, tôi thu hồi tất cả những suy nghĩ ngốc nghếch ấy.

“Ngụy Chiêu, em thích anh, thích anh lắm lắm, thích từ rất lâu rồi, em thích nhất là anh.”

Ngụy Chiêu run run môi, giọng nghèn nghẹn như vẫn không dám tin:

“Em… thích anh? Từ lâu rồi?”

“Vâng, thích anh, vẫn luôn thích, chỉ thích anh.”

“Chỉ thích anh?”

“Đúng vậy, chỉ mình anh. Chưa từng thích ai khác.”

“Không  ai khác…”

Tôi nâng gương mặt anh lên, dịu dàng nhìn anh:

“Ngụy Chiêu, em yêu anh.”

Đôi mắt đỏ hoe của Ngụy Chiêu nhìn tôi chăm chú, cuối cùng siết chặt tôi vào lòng.

Giọt nước mắt nóng hổi lăn xuống cổ tôi, còn trước ngực anh cũng ướt đẫm nước mắt tôi vì hạnh phúc trào dâng.

Chúng tôi sẽ hạnh phúc mãi mãi.

(Góc nhìn Ngụy Chiêu)

“Ông chủ, ông chủ, nói ngắn gọn thôi, em thích anh.”

“Thích thật sự, rất rất thích.”

Nhìn thấy tin nhắn của Tiểu Thiên, tôi như ngừng thở.

Còn chưa kịp vui mừng thì tin nhắn tiếp theo đã đến:

“Ông chủ, vĩnh biệt.”

Tôi bật dậy như bị điện giật, chuyện gì vậy?!

Gọi điện thì không ai nghe.

Cùng lúc đó, điện thoại hiện thông báo nóng:

“Chuyến bay OU117 mất liên lạc, tình hình chưa rõ.”

Đầu óc tôi như nổ tung.

Tôi run rẩy gọi cho chú ở sân bay, chú nói hiện tại sân bay rối loạn cả lên.

Tôi chẳng nghe nổi gì nữa, tim như ngừng đập.

Tôi lao ra ngoài như kẻ mất trí, vừa chạy vừa gọi người sắp xếp.

Xe đã chờ sẵn bên ngoài, mấy chiếc nữa toàn là vệ sĩ.

Tôi không nhớ mình đã căn dặn gì, đầu óc trống rỗng, chỉ biết cứ làm đi, phải tìm được cô ấy.

Ngồi trong xe, tôi liên tục gọi điện hỏi tình hình chuyến bay, không ngừng cập nhật tin tức.

Tôi sợ.

Tôi sợ thấy dòng chữ “rơi máy bay” xuất hiện trên màn hình.

Tôi không ngừng gọi điện cho Tiểu Thiên.

Không ai bắt máy.

Số điện thoại vệ tinh đặc biệt tôi chuẩn bị riêng cho cô ấy — cũng không ai nghe.

Cô ấy  bị sao không?

Tôi co rúm lại trong góc xe, đầu lắc lư, tay che mặt, người run lẩy bẩy.

Tài xế hỏi tôi  muốn đến bệnh viện không, tôi gào lên: “Đến sân bay!”

Tôi liên hệ để xe được vào bên trong.

Tôi chỉ biết… cô ấy nhất định đang rất sợ.

Cô ấy  đau không?

Nghĩ đến đó tim tôi như vỡ vụn.

Tôi hối hận, hận mình tại sao lại để cô ấy đi công tác.

Tôi không bao giờ tha thứ cho mình.

Tới sân bay, khắp nơi  xe cứu thương, xe cảnh sát, lính cứu hỏa.

Tình hình nghiêm trọng đến không tưởng.

Tôi cầu nguyện.

Rồi tôi thấy… máy bay đáp xuống.

An toàn.

Cuối cùng… cũng an toàn.

Tôi muốn lao đến, nhưng chân như mềm nhũn.

Tất cả dũng khí đều bị rút cạn.

Người trên máy bay lần lượt trượt xuống từ thang cứu hộ, nhân viên y tế cũng lên đưa những người bị thương ra.

Mắt tôi lục tìm bóng hình quen thuộc.

Cuối cùng, tôi nhìn thấy cô ấy.

Tóc rối bời, máu đầy đầu, ngơ ngác nhìn tôi.

Tôi không kìm được nữa, lao đến ôm chầm lấy cô ấy.

Cảm giác mất rồi lại tìm thấy khiến tôi như được sống lại.

 ấy ngất trong vòng tay tôi.

Tôi theo xe cứu thương vào viện.

Bác sĩ nói: Tần Thiên không nguy hiểm đến tính mạng, chỉ bị thương ở đầu, chấn động nhẹ  phù não, cần theo dõi.

Tôi sắp xếp phòng tốt nhất cho cô ấy, tay nắm chặt lấy tay cô ấy suốt một ngày một đêm, không dám buông.

Lúc tôi quay lại, cô ấy đã tỉnh.

Cô nói những tin nhắn kia chỉ  đùa.

Tôi không quan tâm.

Chỉ cần cô sống, tôi chẳng cầu gì hơn.

Chỉ xin ông trời, đừng mang  ấy đi.

Sau khi về nhà, tôi nghĩ rất nhiều.

Tôi tìm luật sư, lập di chúc.

Tôi muốn để lại tất cả cho Tiểu Thiên.

Cuộc đời này quá mong manh, cái chết  thể đến bất cứ lúc nào.

Nếu tôi chết, ai sẽ bảo vệ cô ấy?

Tôi để lại tất cả nhà đất, tài sản cho cô ấy.

Nếu tôi còn sống, cô ấy sẽ tiếp tục làm ở Ngụy thị, sống sung túc.

Nếu một ngày cô ấy mất đi, tôi… cũng sẽ đi theo  ấy.

Tôi viết vào nhật ký:

“Cầu trời phù hộ em ấy bình an.”

“Nếu có chuyện  xảy ra, tôi sẽ cùng em ấy chết.”

Đó là lời thề của tôi, cũng là di nguyện.

Tôi yêu Tiểu Thiên.

Hy vọng có một ngày… em ấy cũng yêu tôi như thế.

(Hoàn)