Nhưng tôi sẽ dùng phần đời còn lại của mình để chuộc lỗi.”
Tôi nhìn bản hợp đồng, không từ chối.
Đây là món nợ nhà họ Thẩm nợ nhà họ Hứa, tôi lấy lại, hoàn toàn xứng đáng.
Cùng lúc đó, khi biết Thẩm Cảnh Thâm sẽ không bao giờ cưới mình, lại nghe tin nhà họ Thẩm có nguy cơ sụp đổ vì scandal năm xưa, Tuyết Nghi cũng hoàn toàn lộ ra bộ mặt thật.
Cô ta không còn giả vờ yếu đuối, tìm đến Thẩm Cảnh Thâm, trắng trợn đòi một khoản phí chia tay khổng lồ.
Hóa ra từ đầu đến cuối, việc cô ta tiếp cận anh đều là sự sắp đặt của cha mẹ mình, muốn lợi dụng thời điểm cuối cùng để vơ vét những gì còn sót lại của nhà họ Thẩm đang đứng bên bờ vực.
Cái gọi là tình cảm năm xưa, tất cả chỉ là một vở kịch được tính toán kỹ lưỡng.
Thẩm Cảnh Thâm nhìn người phụ nữ đang lộ rõ sự toan tính trước mặt, trong lòng chỉ còn lại cảm giác vừa buồn cười vừa đáng thương.
Anh vung tay, yêu cầu bộ phận tài chính đưa cho cô ta một khoản tiền, đổi lấy việc cô ta biến mất hoàn toàn khỏi cuộc đời anh.
Từ đó, anh bị tất cả quay lưng.
Cha giả dối.
Mẹ độc ác.
Bạch nguyệt quang đầy mưu tính.
Toàn bộ cuộc sống từng có của anh, hóa thành một trò hề trơ trẽn.
Và anh, người đã tự tay làm tổn thương người duy nhất thật lòng yêu mình, cũng vĩnh viễn đánh mất cô ấy.
Thẩm Cảnh Thâm, cuối cùng chẳng còn lại gì.
Tôi chấp nhận việc chuyển nhượng cổ phần từ anh, trở thành một trong những cổ đông lớn nhất của tập đoàn Thẩm thị.
Nhưng tôi không quay lại cái gia tộc đầy mưu mô và dơ bẩn ấy.
Tôi dùng số tiền đó mở một xưởng thiết kế trang sức tại một thị trấn ven biển yên bình.
Sự nghiệp của tôi phát triển nhanh chóng, chẳng bao lâu đã tạo dựng được danh tiếng trong giới.
Tôi không còn là bà Thẩm sống dựa vào đàn ông nữa.
Tôi chỉ là Hứa Thanh, một người mẹ đơn thân kiên cường, độc lập.
Một năm sau, vào một ngày xuân ấm áp, tôi sinh một bé trai kháu khỉnh.
Đứa trẻ rất giống tôi, ánh mắt hiền hòa, gương mặt ngoan ngoãn.
Trần Minh luôn ở bên tôi từ lúc mang thai đến khi sinh nở, dành cho tôi sự bảo vệ ấm áp và chăm sóc tận tâm nhất.
Những đêm con quấy khóc, anh thành thạo bế con lên, khe khẽ ru bằng giọng hát dịu dàng.
Những ngày tôi rơi vào trầm lắng sau sinh, anh kiên nhẫn ở bên, dắt tôi đi ngắm những buổi bình minh đẹp nhất.
Tình yêu của anh không cuồng nhiệt, không dữ dội, mà giống như một dòng suối mát, lặng lẽ len vào từng góc nhỏ trong cuộc sống tôi, dịu dàng và chữa lành.
Còn Thẩm Cảnh Thâm, sau khi hoàn tất việc bàn giao công ty, đã từ chức tổng giám đốc.
Anh không còn xuất hiện trước mặt tôi nữa.
Tôi nghe nói anh bán toàn bộ tài sản đứng tên mình, lập một quỹ từ thiện giúp đỡ những gia đình bị phá sản vì lừa đảo thương mại.
Sau đó, anh một mình rời khỏi thành phố, đến vùng núi xa xôi làm giáo viên.
Anh dùng phần đời còn lại để chuộc lỗi cho tội lỗi năm xưa của bản thân và cha mình.
Nhà họ Thẩm, sau cú sốc lớn và scandal chấn động ấy, bị tổn thương nghiêm trọng, nhanh chóng suy sụp, dần dần biến mất khỏi giới thương nghiệp và khỏi tầm mắt mọi người.
Một buổi chiều nắng đẹp.
Tôi dắt con chơi trên bãi biển.
Trần Minh bước đến bên tôi, trên tay cầm một bó hướng dương rực rỡ.
Anh quỳ một gối xuống cát, lấy ra một chiếc nhẫn.
Chiếc nhẫn ấy chính là mẫu tôi từng vẽ trong sổ phác thảo, mẫu nhẫn cưới trong mơ của tôi.
“Thanh Thanh, lấy anh nhé?”
Anh ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng và chân thành, như đủ sức làm tan chảy mọi băng giá.
Tôi nhìn đứa con trai đang tập đi bên cạnh, cười khanh khách.
Rồi nhìn người đàn ông trước mặt, người đã bước cùng tôi qua những năm tháng dịu dàng, cũng khiến thời gian trở nên đẹp đẽ.
Mắt tôi đỏ hoe.
Tôi đưa tay ra, mỉm cười, khẽ gật đầu.
Ánh nắng rải vàng trên mặt biển, sóng vỗ lấp lánh như dát bạc.
Mọi đau thương và tăm tối của quá khứ đều tan biến như mây khói.
Cuộc đời mới của tôi, chỉ vừa mới bắt đầu.
*****
Gió biển thổi nhè nhẹ, mang theo mùi mặn dịu quen thuộc. Tôi đứng trên ban công căn nhà nhỏ nhìn ra đại dương, trong lòng bình thản đến lạ. Những con sóng nối tiếp nhau vỗ vào bờ, rồi tan đi, giống hệt những đau thương năm cũ đã từng nhấn chìm tôi, cuối cùng cũng rút lui, không để lại dấu vết.
Tôi đã từng nghĩ, cả đời này mình sẽ không bao giờ thoát ra được bóng tối của cuộc hôn nhân đó. Những ngày tháng ở nhà họ Thẩm giống như một chiếc lồng son lộng lẫy, nhìn thì sang trọng, nhưng mỗi hơi thở đều ngột ngạt. Tôi từng yêu Thẩm Cảnh Thâm bằng tất cả sự dịu dàng và kiên nhẫn, yêu đến mức đánh mất chính mình. Đến khi bị chính người đàn ông ấy đẩy xuống vực sâu, tôi mới hiểu, có những thứ dù cố giữ cũng chỉ làm bản thân đau hơn.
Giờ đây, khi nghĩ lại, tôi không còn run rẩy hay uất nghẹn nữa. Những ký ức ấy đã lắng xuống, trở thành một phần quá khứ mà tôi có thể bình thản nhìn lại. Không phải vì tôi đã quên, mà vì tôi đã học được cách buông tay.
Con trai tôi nằm ngủ ngoan trong phòng bên cạnh. Nhịp thở đều đều của con là âm thanh khiến lòng tôi an yên nhất. Có những đêm, tôi ngồi bên giường con rất lâu, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ấy, trong lòng dâng lên cảm giác vừa dịu dàng vừa kiên định.